.

 

Post Ads
  Advertiser Guide















 
 

T̀NH YÊU VÀ DANH VỌNG

  • Add to Facebook
  • Add to Twitter
  • Add to Myspace
       
   


Biết nói ǵ đây khi trong ḷng chất chứa bao nỗi buồn. Em đă ra đi, ra đi thật rồi. Tôi và em yêu nhau cũng đă hơn 3 năm rồi, biết bao sóng gió, biết bao trắc trở chúng tôi đều đă vượt qua nhưng đến khi niềm tin vào t́nh yêu có hồi kết tốt đẹp nhất th́… em đă ra đi.

Tôi chỉ biết tự trách ḿnh khi đă không giữ được em, không giữ được t́nh yêu của ḿnh. Em là người Bắc có tính cách rất mạnh mẽ, kiên cường, luôn phấn đấu cho tương lai và danh vọng. Tôi là đứa con trai miền Tây b́nh thường và giản dị. Chúng tôi đều xa nhà đi học và làm việc, gặp nhau rồi yêu nhau, cùng vẽ lên viễn cảnh 1 tương lai hạnh phúc.

 


Lúc đầu khi chúng tôi đến với nhau cả 2 gia đ́nh đều không đồng ư. Người  anh họ của em không thích tôi, có lẽ là v́ tôi chỉ là 1 người không có tương lai và không có học vấn cao. Em tốt nghiệp đại học và là 1 kế toán cho 1 công ty nước ngoài và thu nhập gấp đôi tôi - một thằng kỹ thuật có đồng lương chỉ đủ để nuôi sống ḿnh. Lúc đầu khi nghe tôi có bạn gái miến Bắc cha tôi không thích, và không muốn tôi quen em (đều này em không biết, tôi không nói với em, tôi không muốn em bận ḷng). Nhưng rồi tôi đă thuyết phục được cha, mẹ và dần dần họ cũng chấp nhận.

Tôi đưa em về nhà ra mắt gia đ́nh. Gia đ́nh đều có ấn tượng tốt về em và kể từ đó họ xem em như là 1 thành viên của gia đ́nh. T́nh yêu đến với chúng tôi thật đẹp và hạnh phúc. Một ngày kia em gọi điện nói với tôi rằng em đă có thai. Trong long tôi hồi hợp và vui sướng chạy đến bên em. Tôi muốn tổ chức đám cưới, tôi muốn lo cho em và đứa con trong bụng nhưng em lại không đồng ư. Em bảo rằng ḿnh không thể cho gia đ́nh biết chuyện này được, gia đ́nh em rất kỳ vọng vào em, em không muốn là người con hư hỏng trong mắt bố mẹ và hiện tại chúng tôi không đủ điều kiện để nuôi con.

Tôi chấp nhận dù rằng rất buồn và hụt hẫng. Chúng tôi đă bỏ đứa bé, nỗi buồn dần cũng nguôi ngoai v́ chúng tôi vẫn ở cạnh nhau. Nhưng ngày sức khỏe em b́nh thường trở lại cũng là ngày em nói lời ra đi. Em bảo tôi rằng bây giờ em không thể sống v́ bản thân ḿnh nữa, em phải sống v́ gia đ́nh. Bố mẹ, anh chị em luôn kỳ vọng nhiều về em, em không thể quen một người không có nghị lực và ư chí cầu tiến. (Chúng tôi có khoảng cách về học vấn và kinh tế) và hăy để những điều đă qua thành kỷ niệm. 3 năm, t́nh yêu chúng tôi đă vượt qua biết bao sóng gió, giờ em chỉ muốn đó là kỷ niệm. Thực tế quá phũ phàng.

T́nh yêu đă không thể vượt qua rào cản về tiền tài và danh vọng. Tôi mất em! Trong mắt em tôi là người không có tham vọng không có địa vị xă hội, học vấn, tiền bạc. Sự thật nào có thể tàn nhẫn hơn đối với tôi lúc này. Không biết khi xa em tôi mang theo bên ḿnh t́nh yêu tha thiết hay là sự oán hận cho số phận nữa. Các bạn hăy cho tôi 1 lời khuyên, 1 lời nhắn gửi để có thể làm mờ đi sự chán chường trong cuộc sống này!?

   
 
   
 

>> more in Tâm Sự Thầm Kín

   
 
   
 
 
  © Copyright 2008 by oanhtuti.com. All Rights Reserved.